Đi nước ngoài 6 năm nhưng chỉ mang về 200 ngàn để thử lòng vợ, nào ngờ mẹ lao ra khóc nấc: “Mày về rồi, lấy tiền mua quan tài cho vợ mày đi, để nó nằm quấn chiếu ở kia 3 ngày rồi”

Yêu nhau hơn 5 năm Đăng và Yến mới kết hôn, dù cuộc sống vợ chồng khó khăn nhưng Yến vẫn thấy hạnh phúc vì có được người chồng mẫu mực. Thế nhưng nhìn cảnh vợ mình không được như người ta Đăng lại xót nên anh quyết định đi nước ngoài xuất khẩu lao động để thoát khỏi cảnh nghèo. Thương vợ lắm vì lúc đó Yến còn đang bầu bí nhưng Đăng vẫn kiên quyết ra đi.

– Bầu bí em có gì cứ nói với mẹ nhé…Mẹ thương em như con gái nên em đừng sợ cảnh mẹ chồng nàng dâu._ Đăng nói.

– Anh không đi được không? Nghèo mấy em cũng chịu được…

– Vớ vẩn, nghèo khổ lắm chứ có sung sướng gì đâu cơ chứ? Có con rồi nên mình phải nghĩ đến con em ạ. Anh không muốn nhìn gia đình mình nghèo khổ nữa đâu. Đợi 1, 2 năm thôi rồi anh về.

Thấy chồng quyết như vậy nên Yến cũng phải gạt nước mắt ủng hộ chồng, cô ở nhà thay chồng chăm sóc cho mẹ chồng già yếu. Ngày sinh nở không có chồng ở bên cạnh Yến tủi thân lắm nhưng cũng cố tỏ ra mạnh mẽ. Trước khi đi Đăng nói với vợ là chờ mình 2 năm, thế nhưng vì công việc đang kiếm ra tiền nên Đăng quyết định ở lại làm thêm mấy năm nữa kiếm số vốn kha khá về quê lập nghiệp.

Hàng tháng anh gửi tiền về cho vợ con ở nhà ăn tiêu, cứ tưởng mọi chuyện thế là tốt đẹp. Ấy thế nhưng không có tiền thì thôi, có tiền vào thì Đăng nghe được rất nhiều lời bàn tán về vợ mình. Mấy thằng bạn của Đăng từ quê sang nước ngoài làm việc như anh gặp Đăng đều nói.

– Kiếm tiền ít thôi lo mà về nước giữ vợ đi. Vợ mày giờ có tiền ăn mặc vào không khác gì hoa hậu được khôi gã đàn ông tán tỉnh đấy. Mày cứ ở đây khổ sở có ngày mất vợ.

Nghe những lời nói như vậy Đăng hậm hực lắm, thế nhưng anh không về mà quyết ở lại vì muốn xem lòng dạ của vợ như thế nào. Hàng tháng lấy cớ công việc không có nên Đăng chỉ gửi một khoản tiền ít cho vợ đủ ăn.

– Dạo này anh không có việc nên em chi tiêu ít thôi. Anh ở bên này không sung sướng gì đâu.

– Em biết rồi, anh không cần phải lo đâu. Tiền anh gửi về những tháng trước em vẫn tiết kiệm được.

( ảnh minh họa ) 

Cứ vậy Đăng ngày càng gửi tiền cho vợ ít đi vì anh sợ vợ lấy tiền đó ăn chơi rồi đi ngoại tình này nọ. Và rồi 6 năm cũng trôi qua nên Đăng quyết định về quê lập nghiệp, anh kéo một va ly tiền về nhưng cố tình chỉ mang 200 ngàn để thử lòng vợ mình như nào. Thế nhưng khi vừa đến cổng thì đã nghe thấy tiếng mẹ mình và đứa con nhỏ nãy đã lên 6 khóc ầm ĩ. Bước vào thì Đăng choáng váng thấy vợ nằm bất động trên đầu là bát hương nghi ngút.

Nhìn thấy Đăng mẹ anh lao đến khóc lóc…

– May quá…mày về rồi đấy hả con. Mày về rồi thì mua quan tài cho vợ mày đi…nó nằm quấn chiếu 3 ngày chưa có tiền mua quan tài tổ chức tang lễ. Tao nhìn xót lắm…thương nó lắm…

– Vợ con…sao vợ con lại chết.

– Nó làm việc đến kiệt sức mà chết. Từ ngày mày nói công việc không thuận lợi nên nhà hết tiền nó đâu có dám gọi cho mày. Ngày nào nó cũng đi làm hết việc này rồi việc khác để kiếm tiền nuôi cái thân già này và đứa con nhỏ. Người ta bảo nó gục chết bên đống bát đũa chưa rửa xong…còn chưa kịp ăn bát cơm nào cả. Tôi nó quá con ơi…Mày đi 6 năm về nó chịu khổ…giờ nó lại chết tức tưởi thế kia.

– Sao lại thiếu tiền…con vẫn gửi về cơ mà. Nhiều người còn nói vợ con ở nhà ăn mặc tiêu xài hoang phí lắm mà.

– Ai nói mà ác như vậy chứ? Con Yến nó nhịn ăn nhịn mặc chứ tiêu xài hoang cái gì chứ? Khổ con dâu tôi quá…

Nghe những lời mẹ mình nói mà Đăng điếng người ân hận lao đến ôm vợ. Anh không ngờ trong khi vợ tin tưởng mình thì Đăng lại đi thử lòng vợ. Giờ đây 6 năm xa cách mới gặp lại nhưng người âm kẻ dương chưa kịp nói lời từ biệt thì còn gì chua xót hơn….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *