ĐI PHÁ THAI THÌ ANH BÁC SĨ ĐẸP TRAI SỜ NẮN “CHỖ ẤY” THẬT KỸ RỒI NÓI: “ĐỂ ANH LÀM BỐ CON EM CHO”, ĐẾN NGÀY CƯỚI SỢ ĐỘNG THAI CÔ GÁI CẤM CHỒNG TÂN HÔN THÌANH CƯỜI HÔ HỐ: “EM LÀM GÌ CÓ THAI”

Trót dại trao thân cho bạn trai, nhưng lúc có bầu anh lại “đá” 1 cách đau điếng khiến Hiền uất hận vô cùng. Mới 21 tuổi, đang là sinh viên không thể đẻ đứa bé này ra được Hiền đành cắn 1 mình tới bệnh viện phá thai. Lên bàn tiến hành phá thai mà Hiền run lắm, anh bác sĩ đẹp trai đi vào nhìn Hiền mà lắc đầu hiểu được lý do cô tới đây.

Tụt quần Hiền xuống, anh bác sĩ sờ nắn “chỗ ấy” của Hiền khá lâu, kỹ càng rồi đứng phắt dậy nói lớn khiến cô và cả mấy y tá ở đó sững sờ.

– Để anh làm bố con em cho, em phá thai là mất khả năng làm mẹ đó.

– Anh… anh bảo em ạ? – Hiền run rẩy hỏi lại.

– Ừ, đứng dậy mặc đồ vào theo anh về nhà ra mắt bố mẹ anh rồi xin cưới. Em có chịu không?

– Anh, chúng ta vừa mới gặp nhau. Em là đứa con gái chửa hoang, hư hỏng anh muốn lấy em ư? Anh không sợ thiên hạ dị nghị sao?

– Sợ gì chứ? Họ có sống thay cuộc đời của mình đâu mà sợ. Nào, em có muốn đứa bé này sinh ra có danh phận hay không?

– Có… có… ạ.

Để anh làm bố con em cho, em phá thai là mất khả năng làm mẹ đó (ảnh minh họa)

Như chết đuối vớ được phao, Hiền vui hẳn lên mà rơi nước mắt cảm động. Theo về nhà anh bác sĩ, Hiền thấy ấm áp lạ thường khi anh lại thừa nhận làm cô có thai và xin cưới gấp. Bố mẹ anh là người tốt nên cũng quý Hiền lắm, họ không hề trách mắng cô 1 câu nào, bởi họ tin vào sự lựa chọn của con trai.

Đám cưới của Hiền và Thành (anh bác sĩ) được tổ chức sau đó 1 tháng. Sợ động thai Hiền không dám đi dép cao, cứ bám chặt lấy chồng trong buổi tiệc. Người đàn ông này mới gặp cô đã cứu mẹ con cô, cô không biết mai này sống với anh có hạnh phúc hay không nhưng giờ thì cô mừng và biết ơn anh nhiều lắm. Nếu không có anh, giờ Hiền đang tự dằn vặt đau khổ vì sai lầm của mình.

Đám cưới xong, đêm tân hôn đến. Sợ bị động thai Hiền nhỏ nhẹ bảo chồng.

– Anh à, mình đừng tân hôn được không? Em sợ động thai lắm, đợi lúc sinh con ra em sẽ trả nợ cho anh.

– Em bảo anh đừng tân hôn á? Thế sao được, đêm tân hôn mà không tân hôn thì nhạt nhẽo lắm. Đêm nay em sẽ là của anh.

– Đừng mà anh, anh bảo em khó có con. Nhỡ động thai mai này em không được làm mẹ nữa thì sao?

Nhìn vẻ mặt sợ hãi, lo lắng cho cái thai trong bụng của vợ, Thành cười hô hố mà nói lớn:

– Em ngây thơ quá, em làm gì có thai mà sợ động chứ?

– Anh nói sao cơ? Em không có thai, anh đùa em đấy ạ?

 Em ngây thơ quá, em làm gì có thai mà sợ động chứ? (ảnh minh họa)

– Bữa đó ở bệnh viện anh đã khám rất kỹ “phần dưới” của em rồi. Em không hề có thai, bụng em to lên là do béo bụng, ăn nhiều mà thôi. Cảm mến em từ lúc đó nên anh mới quyết định cưới em luôn.

– Hả??? Là em béo bụng chứ không phải có thai ư? Sao anh dám lừa em?

– Haha, không lừa thì làm sao em chịu là vợ anh thế này chứ? Giờ thì biết mình phải làm gì rồi đấy. – Thành nháy mắt bế vợ lên giường.

– Anh gian lắm, làm em lo lắng như thế mà không nói câu nào. Anh chết với em nè.

– Á…á… không được đánh chồng như thế, chơi trò khác hay hơn.

– Trò gì chứ?

– Sản xuất em bé.

– Đồ chồng thối, đừng hòng nhá.

– Vậy á, xem vợ có thoát khỏi tay chồng không?

Đêm tân hôn nhiều cảm xúc của vợ chồng Hiền cứ thế trôi qua. Ôm chồng vào lòng Hiền hạnh phúc vô cùng. Có lẽ cô đã tìm được 1 bờ vai vững chắc, luôn ở bên cạnh cô nhưng lúc cô cần. Và Hiền sẽ là 1 người vợ tốt để bù đắp lại cho chồng – Cô tự nhủ lòng thế.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *