Người bố nhặt rác lấm lem đứng ở cửa hàng quần áo: “Cô ơi, có áo lót nào 50 ngàn không cô, con gái tôi đến tuổi dậy thì mà mẹ nó mất sớm nên tôi không biết…

Tôi mua cho con gái đấy. Cô ơi, có áo lót nào 50 ngàn không cô, con gái tôi đến tuổi dậy thì mà mẹ nó mất sớm nên tôi không biết mua như nào cả. Tôi đi nhặt rác nên chỉ có 50 ngàn thôi…cô xem có áo nào không…

Hơn 35 tuổi ông Hải mới lập gia đình, cũng vì ông nghèo quá nên chẳng có cô nào dám trao thân gửi phận. Cho đến khi 1 lần nhặt rác thấy cô gái câm mồ côi đáng thương nên ông Hải đưa về làm vợ mình. Những tưởng hạnh phúc từ nay sẽ ngập tràn với gia đình nhỏ của ông Hải, ấy thế nhưng lại một lần nữa ông trời cướp đi niềm vui ấy khi mà đứa con đầu lòng được 2 tuổi thì vợ ông Hải qua đời.

Một thân một mình nuôi con quả là khó khăn, nhìn con gái ông Hải lại thương con vô bờ bến vì mất mẹ quá sớm. Cảnh nghèo túng nên mỗi lần đi nhặt rác là ông phải địu con đi cùng, hàng xóm thương tình khi cho quả trứng gà, khi cho hộp sữa để ông Hải nuôi con khôn lớn.

– Đúng là khổ…không biết liệu cha con có sống qua cái mùa đông khắc nghiệt này không.

Một bà hàng xóm lắc đầu thở dài trong tuyệt vọng…ai ai cũng cầu mong cho ông Hải và cô con gái được sống khỏe mạnh.

10 năm sau…

Cô con gái của ông Hải giờ đây là tròn 12 tuổi ra dáng như một thiếu nữ và phụ giúp bố rất nhiều việc. Ông Hải vẫn vậy, vẫn nghề nhặt rác kiếm sống, dù đói nghèo nhưng ông vẫn cố gắng cho con theo học cái chữ vì ông muốn đời con sẽ tươi sáng chứ không tắm tối như mình. Ông Hải biết mình chăm con nhưng không thể bù đắp được việc con bé không có mẹ bên cạnh. Nhất là từ lúc con gái lớn thì ông Hải thấy con thay đổi rất nhiều.

Ông cũng lờ mờ đoán ra rằng con mình đến tuổi dậy thì, có một hôm con gái đang thay đồ nhưng ông Hải không biết đẩy cửa vào thì cô con gái hét lên.

– Bố ra ngoài đi…con ngại lắm.

– Ngại gì chứ?? Ngày xưa con còn cởi truồng tắm chung với bố cơ mà. Giờ còn ngại nữa hả_ Ông Hải trêu con.

– Nhưng giờ con lớn rồi mà bố.

Đúng thật là con gái của ông lớn rồi..nhìn áo quần con cũng chật nữa mà ông thương lắm. Lâu nay quần áo toàn được hàng xóm cho đồ cũ chứ tiền nhặt rác của ông Hải chỉ lo nổi 2 bữa cơm cho hai cha con mà thôi. Hôm đó đi nhặt rác thì bà hàng xóm kéo ông Hải vào rối dúi vào tay ông túi màu đen.

– Cầm về cho con gái nhé…anh là đàn ông nên chắc không hiểu được. Nhưng con gái anh đang dậy thì…nó phải mặc áo ngực rồi…chứ để thế kia bọn con trai nó trêu cho đấy.

Ông Hải mang về cho con nhưng khổ nỗi con gái ông lại không mặc.

( ảnh minh họa )

– Sao con không mặc thế.

– Chật lắm bố ạ…con bây giờ mỗi ngày lại lớn…Đúng là làm con gái khổ thật đấy…

Nhìn con dậy thì mà thiếu thốn như vậy ông Hải thương lắm, nghĩ bụng dắt con đi mua áo ngực thì đàn ông lại sợ mọi người dị nghị. Vậy nhưng hôm đó đi nhặt rác bán được 50 ngàn thì ông Hải đứng nấp ở cửa hàng quần áo, nhìn bộ dạng lấm lem hôi hám của mình ông sợ người ta không cho vào. Lúc đó có cô nhân viên nhanh nhẹn ra mở cửa.

– Bác mua quần áo ạ. Mời bác vào…

– Tôi bẩn thỉu lắm…vào chỗ sang trọng này có sao không cô.

– Tất nhiên là không rồi. Bác cứ vào đi…muốn mua gì cháu sẽ tư vấn à.

Ông Hải nhìn khắp cửa hàng 1 lượt rồi nói.

– Tôi…tôi muốn mua áo lót…

– Áo lót ấy hả?? Bác mua cho vợ sao ạ.

– Không. Tôi mua cho con gái đấy. Cô ơi, có áo lót nào 50 ngàn không cô, con gái tôi đến tuổi dậy thì mà mẹ nó mất sớm nên tôi không biết mua như nào cả. Tôi đi nhặt rác nên chỉ có 50 ngàn thôi…cô xem có áo nào không…

– 50 ngàn thì cửa hàng cháu không có. Nhưng cháu cảm động chuyện người bố đi mua áo lót cho con như bác thật đấy. Lâu nay chuyện mua áo lót toàn tế nhị nên đàn ông chẳng mấy ai dám vào. Thế mà bác lại đi mua cho con gái. Thế này ạ, bác cứ giữ lấy 50 ngàn đó đi nhé. Còn lại cháu sẽ tặng cho con gai bác 3 chiếc áo để em ấy mặc. Chắc hẳn em ấy tự hào lắm khi có người bố tuyệt vời như bác.

– Cảm ơn cô…thật sự cảm ơn cô.

Hôm đó ông Hải đưa áo về cho con gái mà chính ông cũng đỏ mặt.

– Bố nhờ người ta tư vấn rồi…con mặc xem có vừa không. Bố xin lỗi vì không thể cho con cảm giác như có mẹ ở bên cạnh được nên chuyện dậy thì con không biết hỏi ai cả. Bố xin lỗi con gái nhé.

– Không…con cảm ơn bố nhiều lắm. Bố tuyệt vời lắm bố ạ.

Nghe con gái nói vậy mà ông Hải rớm nước mắt, cũng may vợ ông để lại cho ông đứa con gái nếu không anh chẳng biết cuộc đời này mình còn có ý nghĩa gì nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *