VỀ NHÀ BẠN TRAI RA MẮT ĐÚNG HÔM MƯA BÃO NÊN PHẢI NGỦ LẠI Ở TẦNG 3 NHƯNG NỬA ĐÊM LẠNH QUÁ BÈN XUỐNG PHÒNG KHÁCH THÌ LÚC ĐI QUA PHÒNG BỐ MẸ ANH THẤY CẢNH TƯỢNG KHÔNG TIN NỔI

Cô đi rón rén từng bước nhưng lúc qua phòng bố mẹ Đạt thì thấy cửa mở he hé, Tâm ngó vào định đóng cửa cho bố mẹ anh thì sốc ngất khi bất ngờ nhìn thấy cảnh tượng đang diễn ra trong đó.

Tâm và Đạt yêu nhau đã được 3 tháng, cả 2 đều chỉ là những người làm công ăn lương bình thường. Thậm chí Tâm chỉ mới học hết cấp 2 rồi đi làm công nhân nên nhiều khi cô vẫn cảm thấy có chút mặc cảm, tự ti với người yêu.

Thế nhưng, Đạt nói:

-Nhà anh cũng nghèo mà, bố mẹ chỉ làm buôn bán nhỏ, còn anh thì công việc bấp bênh, giờ còn chưa được ổn định như em đây này.

Tâm nghe vậy thì có cảm giác an toàn, không còn lo sợ điều gì nữa.

Đến tháng thứ 4, Đạt nói với Tâm:

-Anh muốn dẫn em về ra mắt bố mẹ.

Tâm bất ngờ quá đâm ra lo lắng:

-Em chưa kịp chuẩn bị gì, em ngại lắm.

Đạt nắm tay người yêu:

-Ngại gì chứ, em có sao cứ để vậy thôi cần gì chuẩn bị. Tối nay nhé, mẹ anh dặn dẫn người yêu về ăn cơm đó.

Tâm bẽn lẽn gật đầu đồng ý. Tối hôm đó, Tâm mua 1 giỏ hoa quả tươi ngon mang đến. Nhưng vừa nhìn thấy nhà Đạt, cô sốc nặng:

-Nhà..anh…đây á??

Đạt gật đầu rồi nói:

-À, trông thế thôi chứ xây cũng chẳng tốn bao nhiêu đâu em, hơn nữa, ngày xưa nhà anh được 1 người thân bán lại cho giá rẻ ấy mà.

Nghĩ người yêu nói thật, Tâm vui vẻ bước vào. Vừa thấy bố mẹ bạn trai, Tâm lễ phép cúi chào:

-Cháu chào 2 bác.

Bố mẹ Đạt thấy Tâm xinh xắn, ngoan ngoãn thì mỉm cười mời vào. Vừa ngồi xuống thì mẹ Đạt hỏi rất nhiều điều về Tâm, Tâm thành thật nói về hoàn cảnh của mình, mẹ Đạt nhìn chồng không nói gì hết, bà vẫn tiếp đón Tâm như bình thường.

Ăn cơm xong, Tâm định xin phép về thì trời nổi mưa bão bất ngờ. Thấy vậy, Đạt mới nói:

-Để Tâm ngủ lại đây đêm nay bố mẹ nhé, mưa to gió lớn thế này cô ấy không tự về được, mà con đưa cô ấy về cũng không được.

Mẹ Đạt vội vàng nói:

-Đương nhiên rồi, con đưa về làm sao, đi ngoài đường nguy hiểm lắm, thôi ngủ lại đi. Cháu lên tầng 3 ngủ nhé, phòng con gái cô, nó đi lấy chồng mấy năm nay rồi nên cũng để trống.

Tâm gật đầu đi lên, Đạt định đi theo người yêu thì mẹ anh kéo lại:

pagebc

(Ảnh minh họa)

-Muộn rồi, đi ngủ đi.

Đêm đến, tầng 3 hút gió thông thốc vì cánh cửa sổ đã hỏng, lạnh quá, Tâm liền khoác áo định chui xuống tầng 1 ngủ.

Cô đi rón rén từng bước nhưng lúc qua phòng bố mẹ Đạt thì thấy cửa mở he hé, Tâm ngó vào định đóng cửa cho bố mẹ anh thì sốc ngất khi bất ngờ nhìn thấy cảnh tượng đang diễn ra trong đó.

Đạt nằm giữa bố mẹ, cả 3 người vẫn còn thức. Tâm ghé tai vào nghe thì mẹ Đạt nói;

-Mẹ không biết, mẹ không chấp nhận con bé ít học đó, mẹ nói đi nói lại rồi, con tính sao thì tính. Nó không xứng đáng làm dâu nhà này.

Đạt kéo tay mẹ nũng nịu như đứa trẻ:

-Kìa mẹ..nhưng con yêu cô ấy.

Bố anh lại nói:

-Mẹ con nói đúng đấy, vì bố mẹ chiều theo ý con nên mới nói dối là làm buôn bán nhỏ, chứ nhà mình cả cái tập đoàn lớn, con làm ông chủ mà lại đi lấy 1 cô công nhân để người ta cười vào mặt bố mẹ à?? Bố tiếp đãi cô ta hôm nay chỉ vì lời hứa con quay lại công ty làm thôi đấy, còn đám cưới thì không bao giờ.

Thấy con trai định cãi lại, mẹ Đạt đã chen ngang:

-Có mỗi thằng con quý tử, gần 3 chục năm nay còn chưa dám cho ngủ riêng mà ai nỡ giao vào tay đứa con gái vô học đó.Trên tầng 3 cái cửa sổ hỏng chưa kịp gọi người lắp, vì thế mẹ mới kêu cô ta lên đó ngủ, cho đáng đời.

Đạt nghe vậy thì đứng phắt dậy cáu:

-Sao mẹ lại làm thế với Tâm?? Mẹ…

Tâm nghe những lời đó mà đầu óc quay cuồng. Thì ra Đạt đã lừa dối cô về thân phận và hoàn cảnh gia đình anh, trong khi bố mẹ Đạt lại ghét bỏ cô như vậy, thử hỏi Tâm phải tiếp tục tình yêu này như thế nào?? Dù Đạt có yêu cô thật lòng đi chăng nữa thì 1 người đàn ông gần 30 tuổi vẫn ngủ chung với bố mẹ, lại răm rắp nghe lời mẹ, 1 người không có chính kiến như anh liệu có thể khiến Tâm được hạnh phúc hay không??

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *