“BÀ ƠI, ĐÊM QUA BỐ MẸ CHÁU ĐÁNH NHAU TO LẮM, LÀM CHẾT CẢ EM BÉ TRONG BỤNG MẸ RỒI”

Bà Hoa nghe thế chưa biết thực hư thế nào nhưng vội vàng gọi ngay xe cấp cứu bệnh viện để rồi lúc lao vào trong thì rùng mình trước cảnh tượng không ngờ. Bà hét toáng lên…

1 năm trước, vợ chồng con trai bà Hoa thuê cửa hàng để buôn bán ở thị trấn nên đưa luôn cả con trai mới 3 tuổi lên đó sống cùng thành ra vợ chồng bà ở bên trong căn nhà 3 tầng thấy trống trải vô cùng.

Nhiều lần bảo con đưa cháu về ông bà chăm cho vui cửa vui nhà nhưng con trai và con dâu nhất định không chịu. Bảo cho cháu ở trên ấy học hành ở thị trấn điều kiện tốt hơn, cô giáo quan tâm hơn, bố mẹ quán triệt được chứ ở quê ông bà chiều lại sợ cháu hư.
Cửa hàng ở thị trấn của vợ chồng Thành con trai bà chủ yếu để trung bày đồ bán, chỉ có 1 khoảng nhỏ đặt cái giường dành cho sinh hoạt. Thi thoảng bà ra chơi, nhưng cửa hàng lúc nào cũng đông khách, rồi sinh hoạt chật chội nên bà chỉ ở lại chơi với cháu 1 lúc rồi về luôn.

Nhiều lần bảo con đưa cháu về ông bà chăm cho vui cửa vui nhà nhưng con trai và con dâu nhất định không chịu. (Ảnh minh họa)

Tối đến cả nhà 3 người nhà Thành ăn uống rồi ngủ nghỉ trên chiếc giường 1,5 m. Thực sự rất chật nhưng vợ chồng đành phải cố gắng. Thành dự định buôn bán vài năm có lãi là anh sẽ mua đất ở thị trấn rồi sinh thêm con. Chứ căn nhà 3 tầng của bố mẹ ở khu trong quê thì để cho đứa em trai đang học nghề, sau nó về cưới vợ ở đó.

Nhưng không ngờ đầu năm nay vợ Thành bất ngờ dính bầu. Lúc đầu 2 vợ chồng định bỏ vì chưa muốn sinh ngay, làm kinh tế đã nhưng bà Hoa đi xem bói về thì kiên quyết không cho bỏ:

– Thầy nói mà bỏ thì nghiệp chúng mày phải gánh nặng lắm đấy. Chúng mày không nuôi được thì cứ đẻ cháu đi rồi tao nuôi.

Mẹ phản đối kịch liệt nên vợ chồng Thành không dám bỏ con nữa. Nhưng quãng thời thơi 2 tháng đầu vợ anh nghén ngẩm nặng nề, may mà giờ đỡ hơn rồi.

Tối hôm ấy khi con trai đã ngủ say, và sau 2 tháng kiêng cữ chu-yện ấ-y vì sức khỏe vợ yếu giờ vợ khỏe hơn nên Thành khều chân vợ:

– Vợ ơi, ấy tí đi, thèm quá.

– Vợ đang bầu mà, kiêng đi.

– Vợ bầu thì chồng nhẹ nhàng thôi chứ có phải bắt kiêng hẳn đâu. Mấy ông ngoài quán bia vẫn bảo vợ các ông ấy bầu mà chẳng kiêng gì, chiến đấu đều tới lúc gần sinh đó thôi. Nhanh lên tranh thủ lúc con ngủ say.

Chồng giục rối rít, sợ con tỉnh giấc nên vợ Thành đành phải chiều chồng:

– Nhớ là nhẹ nhàng thôi đấy nhé.

– Được rồi…

Hai vợ chồng Thành di chuyển xuống cuối giường cố gắng tránh không làm con tỉnh giấc. Nhưng trong lúc hưng phấn Thành đã hơi quá đà làm vợ đau hết toáng lên:

– Anh làm chết con đấy, dừng lại ngay.

– Anh… anh xin lỗi.

– Anh đi ra ngoài ngay, đi ngay ra…

Rồi vợ Thành kiên quyết không cho chồng tiếp tục dù cả 2 đang dở dang. Sau đó vợ còn vơ gối đập liên tiếp vào chồng rồi ôm bụng đi ngủ, mặc thành rối rít xin lỗi. Lúc ấy có lẽ vì lo cho vợ nên 2 vợ chồng không để ý rằng cả 2 đã làm con trai thức giấc.

Thằng bé nhỏm dậy rồi lại nằm vật xuống và ngủ tiếp. Sáng hôm sau vợ chồng Thành ngủ dậy muộn vì có lẽ vợ anh cũng không muốn mở cửa hàng hôm ấy nữa. Đứa con trai 4 tuổi tỉnh dậy trước ra khỏi giường chơi bên ngoài thì nghe tiếng bà nội gọi cửa. Bà Hoa lên chơi với cháu, nhìn đúng là bà nội nên nó đưa chìa khóa để bà thò tay vào mở cửa.

Cửa vừa mở ra nó đã rối rít xui bà:

– Bà ơi, đêm qua bố mẹ cháu đánh nhau to lắm, làm chết cả em bé trong bụng mẹ rồi.

Bà Hoa nghe thế chưa biết thực hư thế nào nhưng vội vàng gọi ngay xe cấp cứu bệnh viện để rồi lúc lao vào trong thì rùng mình trước cảnh tượng không ngờ. Bà hét toáng lên:

– Giờ này còn ôm nhau ngủ à, đêm qua đánh nhau làm sao?? Cháu tao trong bụng làm sao rồi?? Sao cu Tí bảo bố mẹ đánh nhau to lắm làm chết cả em bé.

– Ơ… mẹ…

Thành ngớ người còn vợ anh xấu hổ không dám nói gì lúc đó. Sau bà Hòa mới biết việc cháu nội nghe thấy bố mẹ nói chuyện đêm qua. Bà nghiêm mặt bảo:

– Thôi tao đưa cháu về dưới nhà, mặc tụi bay. Nhà chật chội thế này, vợ chồng sinh hoạt rồi con nó thấy thì chẳng hay ho gì. Tới lúc lỡ làm sao thì hối không kịp.

Lúc này cả 2 vợ chồng Thành không thể cãi lời bà được nữa, đành phải để bà đưa cháu về. May mà sự việc cũng chưa có gì, chứ nếu không thì 2 vợ chồng phải ân hận mãi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *