BỊ ÉP BÁN TRINH CHO ĐẠI GIA GIÀ TÔI QUỲ XUỐNG XIN THA, NHƯNG CHỈ CẦN 1 CÂU NÀY TÔI ĐÃ PHẢI TÌNH NGUYỆN DÂNG HIẾN…

Tôi hốt hoảng chết điếng vì biết mình đang rơi vào tay mụ tú bà mà không hay biết để đến bây giờ bà ta ép tôi bán trinh tiết của tôi với người đàn ông khác

20 tuổi như người ta thì đang mải miết với việc học tập của mình vậy nhưng với tôi thì lại bươn chải ngược xuôi để mưu sinh. Ngày xưa tôi cũng thi đậu vào một trường đại học kinh tế, vậy nhưng hết năm nhất đại học thì phải bỏ dở vì bố mẹ không thể nuôi tiếp. Lúc đó dù buồn nhưng tôi không than trách bố mẹ, sinh ra trong cái nghèo nói chuyện đi học đã là rất quá sức rồi. Nghỉ học thay vì về quê làm ruộng như bố mẹ thì tôi quyết định ở lại thành phố tìm việc chứ trông chờ vào ba sào ruộng chỉ có chết đói.

Tuổi còn trẻ, không có học vấn lại thiếu kinh nghiệm nên tìm việc đối với tôi khó vô cùng, may mắn thay là bà chủ xóm trọ tôi mở quán phở nên nhận tôi vào bưng bê. Dù đồng lương ít ỏi nhưng tôi cũng góp nhặt tiết kiệm để gửi về quê cho bố mẹ nuôi các em. Biết là mình nghèo nên tôi chẳng bao giờ mơ tưởng đến việc có người yêu chứ đừng nói lấy được tấm chồng giàu để mong thay đổi số phận. Tôi hài lòng với cuộc sống hiện tại và tu chí làm việc với mong muốn rồi cuộc đời sẽ tươi sáng hơn.

Cho đến một ngày có một người phụ nữ ăn mặc sang trọng giàu có đến ăn sáng, khi tôi bưng bát phở ra thì bà ta vội kéo tay tôi lại bảo ngồi xuống để nói chuyện.

– Yên tâm đi nếu bà chủ có mắng thì cô sẽ nói một tiếng…cháu cứ ngồi đây cô nói chuyện một chút.

– Dạ..cô có gì dạy bảo ạ.

– Nhìn cháu thấy có chút nhan sắc, sao không lo học hành lại đi làm cái nghề khổ sở này.

– Cháu cũng muốn tìm công việc tốt hơn nhưng vì trong tay không có gì nên xin ở đâu không ai nhận cả. Mà bố mẹ cháu ở quê lại đang rất khó khăn.

– Thấy cháu còn nhỏ tuổi mà đã khổ sở như vậy cô cũng thương, cháu có muốn đến làm chỗ cô không? Chỉ cần đứng phòng lễ tân là đã có lương hơn 10 triệu rồi, cứ suy nghĩ đi rồi gọi điện cho cô theo số điện thoại này.

Nói rồi người phụ nữ sang trọng ấy mỉm cười bước đi, lúc đó tôi cũng thắc mắc vì vốn dĩ không quen biết gì mà lại có thể đối xử tốt với tôi như vậy có chút đáng ngờ. Vậy nhưng vì ở quê bố mẹ đau ốm liên miên cứ gọi điện giục tôi gửi tiền về làm tôi sốt hết cả ruột. Thế là tôi nhắm mắt gọi điện cho người phụ nữ ấy, quả quả thực chỉ sau một ngày chờ đợi thì tôi đã được đi làm ngay. ở một quán karaoke. Đúng như lời đã hứa tôi được xếp vào chỗ ngồi phòng lễ tân chỉ việc chỉ dẫn rồi thanh toán thu chi. Khỏi phải nói lúc đó tôi hạnh phúc sung sướng như thế nào vì với mức lương như này tôi hoàn toàn có thể lo cho bố mẹ và các em ở quê.

Và có lẽ tôi vẫn một lòng tin tưởng người phụ nữ tốt bụng đã ban ơn cho mình mãi suốt đời nếu như không có việc kinh khủng đó xảy ra. Mọi chuyện bắt nguồn từ việc là sau khi tôi làm ở quầy lễ tân được 2 tháng thì người phụ nữ đó đột nhiên mua cho tôi mấy bộ váy rồi bảo mặc vào, trang điểm thật kỹ. Lúc đó tôi không ngờ vực gì chỉ nghĩ là bà chủ muốn mình ăn mặc như thế để thu hút khách. Nào ngờ khi tôi thay xong trang phục chuẩn bị bước ra thì nghe được cuộc điện thoại người phụ nữ đó nói chuyện với người lạ.

– Em yên tâm đi..chị đảm bảo là hàng ngon và còn zin 100%. Giá cả thì như mình thỏa thuận nhé, không phát sinh chi phí gì thêm.

Nghe đến đó tôi hốt hoảng chết điếng vì biết mình đang rơi vào tay mụ tú bà mà không hay biết để đến bây giờ bà ta đang mua bán trinh tiết của tôi với người đàn ông khác. Quá sợ hãi tôi vụng lao ra nhưng bị bà ta kêu người chặn lại rồi tống lên xe lôi đi.

Bị ép bán trinh cho đại gia già tôi quỳ xuống xin tha, nhưng chỉ cần 1 câu này tôi đã phải - Hình 1

ảnh minh họa

– Khôn hồn thì lo hậu hạ cho tốt…không thì tôi bố mẹ mày dưới quê chết đói cả đấy. Tôi cho miếng cơm thì giờ là lúc mày báo đáp.

Nước mắt toi dàn dụa, bất lực vì không làm được gì. Ngồi trên xe mà tôi chỉ muốn cắn lưỡi tự tử nhưng nếu làm vậy thì bố mẹ tôi cũng sẽ chết mất nên tôi không can đảm dể làm. Sau 20 phút tôi được đưa đến một khách sạn rồi tống khứ vào phòng..và rồi điều gì đến cũng đến. Nghe tiếng bước chân của người đàn ông ” mua trinh” mình đến mà tôi như chết đi, vội vã lao vào nhà tắm khóa trái cửa rồi tôi khóc lóc van xin.

– Xin ông…xin ông..tha cho tôi. Đừng làm thế với tôi.

Tôi khóc khàn cả tiếng mà vẫn không thấy người đàn ông ấy đáp trả…lúc đó tôi sợ hãi vô cùng. Biết là khi mình bước vào đây thì không có đường quay lại rồi..tôi thà chết ở trong nhà tắm chứ không chịu mở cửa. Im ắng suốt 5 phút thì bỗng người đàn ông đó cất tiếng nói.

– Em khóc lóc đủ chưa..Nếu rồi thì tự bước ra nếu không tôi cũng không dám chắc 2 tên bảo vệ đứng ngoài kia làm gì nữa đâu. Yên tâm là tôi sẽ không hại em đâu…tôi mua trinh thật nhưng tôi gét gượng ép.

Nghe thấy câu nói đó trong đầu tôi như được bừng tỉnh, vội vã mở cửa bước ra vì bây giờ nguồn sống của tôi nằm cả trong tay người đàn ông ấy. Đẩy cửa bước ra nhìn gương mặt kẻ mua trinh mình khiến tôi kinh ngạc vì tôi vẫn nghĩ chắc hẳn anh ta sẽ già lắm, không ngờ là anh ta cũng chỉ tầm hơn 30 tuổi.

– Anh..anh sẽ tha cho tôi thật chứ?

– Xưa nay tôi chưa bao giờ gạt người, nhưng vì lý do gì mà một cô gái mặt còn búng ra sữa như em lại đi vào con đường này…

– Tôi không biết gì cả…có người phụ nữ hứa cho tôi công việc kiếm tiền nuôi bố mẹ nên…

Bị ép bán trinh cho đại gia già tôi quỳ xuống xin tha, nhưng chỉ cần 1 câu này tôi đã phải - Hình 2

( ảnh minh họa )

– Như thế này là tôi đã hiểu rồi, em ngây thơ quá nên mới bị người ta lợi dụng. Đây là số tiền 50 triệu tôi cho em để lo cho gia đình, dừng làm nghề này nữa. Tôi sẽ thu xếp cho em một công việc tử tế.

– Sao anh tốt với tôi vậy.

– Vì nhìn em..tôi không muốn người ta lợi dụng sự trong trắng đó.

Nói rồi vị địa gia đó định bước đi thì tôi kéo tay anh ta lại rồi từ từ cởi váy mình xuống, tôi biết nghe có vẻ điên rồ nhưng tôi thực sự muốn dâng hiến ” cái ngàn vàng” của mình cho người đàn ông này. Khi tôi đang nhắm mắt…run lẩy bầy vì ” lần đầu” của mình thì bỗng anh cởi áo khoác quấn lên người tôi.

– Tôi tốt với em không phải vì lý do này…bao giờ em tình nguyện thì hãy cho tôi.

– Tôi…tôi đang rất tình nguyện.

– Tôi lại chưa thấy rõ điều đó…cứ để thêm một thời gian nữa. Bây giờ tôi sẽ đưa em về.

Nói rồi anh dìu tôi ra khỏi phòng, tôi thật sự không biết có phải mình đang nằm mơ hay không nữa. Vì trong phút nguy hiểm của cuộc đời tôi lại gặp được một người tốt như anh, chẳng muốn suy nghĩ xa vời gì. Với tôi như vậy đẫ là ổn…còn lại vạn sự tùy duyên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *