Mẹ chú rể nghĩ thông gia nghèo nên chỉ bê 3 tráp cưới, đến khi vào nhà gái làm lễ thì lăn đùng ra đất vì sốc

“Cũng biết phận con gái quê mùa nhà mình mất giá nên không dám đòi hỏi gì đây. Chứ hôm nay mà dám ý kiến thì bà làm cho bẽ mặt”.

– Sao bà chuẩn bị sính lễ sơ sài vậy. Có mỗi 3 tráp mà toàn những thứ rẻ tiền. Mình là người thành phố cũng phải sắm cái lễ tươm một tí cho mát mặt chứ.

– Ối giời không cần đâu bà. Tôi rước con gái họ đi cho là phúc đức 7 đời nhà họ rồi. Nghèo rớt mùng tơi ra chứ có gì đâu, mình cũng chẳng cần phải sắp lễ tử tế làm gì cho phí tiền.

Bà Hậu vừa ôm cái túi bóng vừa đáp lời một người họ hàng trên đường về đón dâu. Thi thoảng qua đoạn đường sóc bà lại nôn ọe rồi lại lấy khăn lau miệng. Bà than ngắn thở dài:

– Nói mãi mà thằng Hùng nó có nghe đâu. Đã bảo bỏ cái con này đi, chơi bời thế nào cũng được nhưng lấy vợ là phải lấy gái phố cho nó môn đăng hộ đối. Nào ngờ nó vẫn quyết lấy cái con ở đất chó ăn đá gà ăn sỏi này làm khổ cả mẹ nó. Nôn cả ra mật xanh mật vàng rồi.

– Thì giờ bọn trẻ nó đến với nhau là cái duyên cái số, mình cản cũng có được đâu.

Tôi rước con gái họ đi cho là phúc đức 7 đời nhà họ rồi. (Ảnh minh họa)

– Tôi là tôi nghi thằng Hùng nhà tôi nó bị con kia bỏ bùa lắm. Phen này cưới xong về tôi phải trị cho con kia một trận. Bùa phép cao cỡ nào tôi cũng mời thầy về giải bằng hết rồi phải có biện pháp cứng rắn để con này không bao giờ dám lộng hành trong nhà mình nữa.

Ai nghe bà Hậu nói thế cũng lắc đầu. Nhưng chuyện nhà bà thì chẳng ai dám can. Đám cưới là ngày vui vẻ nên mọi người cũng vui vẻ đi dự thôi.

Nhà thông gia của bà Hậu ở quê, vẫn chỉ là nhà cấp 4 nhưng được cái có sân vườn thoáng mát. Bà Hậu bước xuống cùng con trai và 3 thanh niên bê 3 cái tráp. Bà vênh váo nhìn trước nhìn sau, mấy người nhà gái ăn vận quê một cục nhìn đúng là lệch hẳn so với đòn đón dâu của nhà trai.

Nhưng rồi nhà gái bỗng xôn xao khi thấy nhà trai thành phố giàu có chỉ có 3 tráp ăn hỏi sơ sài bước vào, trong khi nhà gái lại có tới 9 cô gái đợi đứng đón lễ. Bà Hậu trong lòng nghĩ: “Nó cứ tưởng hốt được của nhà mình đây mà, còn lâu nhé. Bà đâu có ngu mà làm lễ to cho phí tiền”.

Vợ chồng thông gia thấy nhà trai đến thì nhanh chóng ra ngoài tay bắt mặt mừng khiến bà Hậu lại càng chắc như đinh đóng cột. “Cũng biết phận con gái quê mùa nhà mình mất giá nên không dám đòi hỏi gì đây. Chứ hôm nay mà dám ý kiến thì bà làm cho bẽ mặt”.

Thông gia khúm núm, bà Hậu càng được đà vênh váo. Nhưng rồi chợt quan khách 2 họ xôn xao khi từ đâu một dàn bê lễ bê toàn tráp đồ cao ngất ngưởng từ đâu bất ngờ xuất hiện. Mẹ chú rể đang ngớ người không hiểu chuyện gì xảy ra thì ông thông gia quê đã nhanh ý giải thích:

Ảnh minh họa

“Dạ là thế này. Gia đình tôi biết họ nhà trai đã vất vả phải đi đường xá xa xôi 4-5 tiếng liền mới tới được đây nên ai cũng mệt. Mà vì đi sớm nên lễ lạt cũng không thể chuẩn bị được chu đáo. Gia đình tôi thì cũng không có quan trọng gì đâu, thế nào cũng xong nhưng mà xưa nay các cụ đã dạy: Đất lề quê thói. Quê tôi lễ ăn hỏi là cứ phải 9 lễ, nhà ai có con trai con gái dựng vợ gả chồng cũng đều thế cả rồi, nên nhà tôi cũng phải giữ cái tục ấy không có các cụ trong làng lại trách là phá lệ làng. Thế nên gia đình tôi đã chuẩn bị thêm 6 cái lễ cho đủ và cũng đã mượn được các cháu thanh niên bê đến rồi. Giờ 2 họ chúng ta cùng vào làm tiếp thủ tục cho đám cưới của con cháu được trọn vẹn”.

Bố cô dâu nói xong thì 2 họ vỗ ray rào rào tán thưởng còn mẹ chú rể thì lên cơn đau tim ngã quỵ xuống đất. Mọi người phải đưa vào ghế ngồi nghỉ ngơi. Thực ra người ta biết bà đang xấu hổ tột cùng trước những gì nhà gái đang làm. Người ta nghèo nhưng không hèn, thế nên đừng thấy người quê mà vội khinh thường, chưa biết ai hơn ai đâu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *