BẠN GÁI QUA ĐỜI, TÔI CHĂM SÓC MẸ EM SUỐT 10 NĂM TRỜI, ĐỂ RỒI NGÀY LÂM CHUNG, MẸ EM TẶNG LẠI TÔI 1 MÓN QUÀ, MỞ RA TÔI KHÓC NGẤT

– Mẹ Phương chỉ cười rồi vẫy tay tôi lại gần giường. Tôi vừa tới thì bà bỗng nằm xuống, sắc mặt bắt đầu thay đổi, xanh xao dần, tôi sốt ruột:”Mẹ…sao thế ạ?” Mẹ Phương vẫn mỉm cười liền lôi từ sau lưng ra 1 chiếc hộp đã cũ giao vào tay tôi:”Mẹ con ta nợ con 1 ân tình, kiếp sau xin đền đáp.”

Tôi và Phương yêu nhau được khoảng 5 năm, tình yêu của chúng tôi dù trước hay sau vẫn đẹp nguyên vẹn như ngày đầu. Và chúng tôi đã từng nghĩ tới 1 đám cưới trong mơ.

Khi ấy, chúng tôi lên kế hoạch cưới xin với 2 bên gia đình. Vì Phương là con gái 1, nhà chỉ còn mẹ già nên tôi quyết định cưới nhau rồi sẽ về ở rể để tiện chăm sóc cho mẹ vợ.

May mắn thay bố mẹ tôi cũng đồng ý như vậy. Cứ tưởng cuộc sống trôi qua suôn sẻ, nào ngờ tai họa ập đến đột ngột.

Ngay khi còn khoảng 1 tháng nữa là đám cưới diễn ra, thì người yêu tôi bị tai nạn giao thông và qua đời.

Còn nhớ rất rõ, hôm ấy, tôi nghe tin mà ngất lịm đi, huống hồ người mẹ già của Phương, bà không chịu nổi cứ tỉnh lại ngất, phải đưa đi cấp cứu.

Rồi chuyện đau buồn cũng qua, nhưng với mẹ Phương thì tình hình sức khỏe ngày càng yếu vì ngày nào bà cũng nhung nhớ con gái lại thêm bệnh tim từ xưa.

Thấy cảnh tượng mẹ già neo đơn, tôi không đành lòng liền xin bố mẹ đẻ cho chuyển sang hẳn nhà Phương để chăm sóc mẹ cô ấy.

Lúc đầu, bố mẹ tôi phản đối dữ dội vì tôi nói cả đời này sẽ không lấy ai nữa. Nhưng sau đó, nghĩ thế nào bố tôi lại bảo:

-Để xem được bao lâu, vài hôm giới thiệu cho nó đứa khác, đẹp đẹp 1 tý là ưng ngay.

Nghĩ thế ông để tôi muốn làm gì thì làm. Tôi kéo vali sang nhà mẹ bạn gái ở hẳn. Từ ngày đó, chỉ có tôi và mẹ Phương ở chung với nhau.

Tôi coi bà như mẹ ruột, chăm sóc vô cùng tận tụy, nhiều đêm bà đau khớp không đi được, chính tôi là người thức trắng để bóp chân tay cho bà. Lắm lúc bà không đi được, tôi cõng bà trên lưng, thậm chí tôi là thằng đàn ông nhưng không ngại tắm rửa cho mẹ em.

Đương nhiên, tôi vẫn đi qua đi lại giữa 2 nhà để chăm sóc cả bố mẹ đẻ, nhưng may mắn 1 điều rằng bố mẹ đẻ tôi vẫn còn rất khỏe mạnh.

Vì thế, hầu hết thời gian tôi dành cho mẹ Phương.

Thế mà từ đó đến nay cũng đã 10 năm trời, tôi chăm sóc mẹ bạn gái cũng tròn 1 thập kỷ và chứng minh cho bố mình thấy lời hứa năm xưa của mình là chính xác. Mặc dù biết bố mẹ đau lòng vì tôi không chịu lấy vợ, nhưng thực sự tôi không biết phải làm sao khi không có cảm tình với người nào khác.

Đặc biệt mỗi lần chăm sóc mẹ Phương, vì bà quá giống con gái nên tôi lại bất giác nhớ tới người yêu.

Cuối cùng, vào 1 hôm, buổi sáng mẹ Phương bỗng nhiên tỉnh táo và khỏe mạnh như bình thường, đi lại phăng phăng. Tôi mừng quá liền nói:

-Trông sắc mặt mẹ rạng rỡ hồng hào quá, ơn giời.

Mẹ Phương chỉ cười rồi vẫy tay tôi lại gần giường. Tôi vừa tới thì bà bỗng nằm xuống, sắc mặt bắt đầu thay đổi, xanh xao dần, tôi sốt ruột:

-Mẹ…sao thế ạ??

pagebnchbgnshli

(Ảnh minh họa)

Mẹ Phương vẫn mỉm cười liền lôi từ sau lưng ra 1 chiếc hộp đã cũ giao vào tay tôi:

-Mẹ con ta nợ con 1 ân tình, kiếp sau xin đền đáp.

Tôi rưng rưng:

-Mẹ, mẹ đừng nói linh tinh thế, nợ nần gì chứ, là con tự nguyện mà.

Mẹ Phương nắm chặt tay tôi:

-Kiếp này mẹ không có phúc được làm mẹ vợ của con, nhưng con còn trẻ, còn tương lai, còn bố mẹ con nữa, hãy nghĩ tới họ, hãy cưới 1 người vợ rồi sinh con đẻ cái nối dõi tông đường cho bố mẹ con mừng.

Tôi ấm ớ:

-Con…con…con đã nói với mẹ chuyện này nhiều lần rồi mà, con chưa yêu ai.

Mẹ Phương đẩy chiếc hộp vào tay tôi:

-Mẹ chỉ có cái này cho con, mẹ biết ơn con lắm. Suốt 10 năm trời con đi làm bữa đực bữa cái, thường xuyên bị sếp trách mắng cũng chỉ vì phải chăm mẹ, mẹ biết con vất vả rồi. Nhận lấy đi.

Tôi từ từ mở chiếc hộp gỗ mẹ Phương đưa ra thì trợn mắt ngạc nhiên:

-Mẹ…đây là…

Lúc này, mẹ Phương đã bắt đầu hấp hối, tôi sợ quá nắm chặt tay mẹ, mẹ lắp bắp nói:

-Là toàn…bộ…của cải.. mẹ tích góp được…tặng con….hãy dùng nó…làm ăn, xây..dựng..gia đình…con trai!!

Thấy mẹ lịm dần đi, tôi vứt cả chiếc hộp, lắc đầu liên tục:

-Không, không, mẹ nghỉ đi, mẹ đừng nói nữa. Nhưng khi ấy, bà chỉ nở 1 nụ cười rồi ra đi thanh thản. Sau khi lo hậu sự cho mẹ Phương, tôi mới xem lại chiếc hộp bà đưa, thực sự toi sốc vì số tài sản của mẹ bao gồm 2 mảnh đất trên thành phố và 1 sổ tiết kiệm 5 tỷ. Bên trong, bà còn cẩn thận để vào tấm hình của Phương khiến tôi càng nghẹn ngào.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *