BỊ BỒ KÉO NGƯỜI ĐẾN Đ.Á.NH GH.E.N NGƯỢC, CHỒNG VẪN ĐỨNG IM NHÌN VỢ BỊ CÔ TA Đ.Ạ.P VÀO BỤNG NHƯNG ĐẾN KHI CÔ TA X.É T.O.ẠC ÁO VỢ ĐỂ L.Ộ THỨ NÀY THÌ…

– Thấy vợ bị bồ mình đến đánh ghen ngược nhưng chồng vẫn thản nhiên coi như không hay biết cho đến khi…

Cuộc đời mỗi người đều có những ngã rẽ cho riêng mình. Anh và cô cũng vậy, yêu thương đến mấy theo thời gian hóa ra cũng chỉ nhạt nhòa. Mọi thứ chẳng còn được như ước muốn của bản thân, chúng ta những người còn trẻ rồi sẽ chạy theo thời gian, năm tháng vội vã làm thay đổi lòng người.

Anh từng yêu cô đến tha thiết, rằng tưởng như nếu không cưới được người con gái ấy về làm vợ anh nhất định sẽ không cưới một ai khác. Ngoài cô gái ấy ra anh sẽ chẳng cần bất cứ một cô gái nào nữa. Ngày anh và cô cưới ai cũng chúc phúc cho đôi vợ chồng trẻ.

Thế rồi cuộc hôn nhân ấy cũng diễn ra êm đềm như biết bao cặp vợ chồng khác cho đến hơn hai năm sau cô vẫn chẳng hề mang bầu. Lý do chẳng biết từ ai nhưng anh tin rằng một gã đàn ông như anh không thể nào có vấn đề được. Rồi họ bắt đầu có những cãi vã, có những đụng chạm mà chẳng còn là yêu thương mà ở đó chỉ chứa sự thù hằn, bực dọc.

Theo thời gian cả hai chẳng còn mặn nồng với nhau nữa, anh vẫn gần gũi với vợ nhưng chỉ xem như đó là trách nhiệm mà mình phải làm. Rồi anh có nhân tình bên ngoài, một cô gái thật sự trẻ đẹp.

Cứ thế thời gian anh ở bên vợ ít dần đi, anh yêu thương cô bồ thật sự và chẳng quan tâm đến vợ mình. Thậm chí đến ngày hôm đó khi cô bồ kéo cả người đến đánh ghen ngược với vợ mình, anh đứng đấy chứng kiến mọi việc mà không mảy may dịch chuyển giúp vợ.

Nhìn vợ cầm cự với mấy bà to béo và cả cô bồ đang hung hăng mà anh chẳng hề có chút thương cảm. Anh quay mặt đi làm ngơ coi như không thấy, tiếng chị kêu nhỏ khi bị cô bồ đạp vào bụng tới tấp:

Anh bỏ ngoài tai câu nói ấy, nhưng rồi khi quay sang thấy vợ dù có bị đánh thế nào cũng không ôm mặt trong khi thói quen của một người bị đánh chính là ôm vào đầu của mình. Anh đã thấy ngờ ngợ cô bồ càng đạp mạnh vào bụng vợ anh hơn.

Rồi anh khựng lại khi cô bồ kéo toạc chiếc áo vợ đang mặc rách tả tơi để lộ “chỗ ấy” cồm cộm. Anh bát giác bật dậy bỏ chiếc áo khoác khoác lên người vợ rồi nói với cô bồ:

-Đủ rồi đấy em. – quay sang vợ mình, anh dường như chờ đợi chị gật đầu một cái, chị chỉ xuống bụng:

-Em đau, anh đưa em về được không??

– Anh biết rồi. – nói rồi anh đưa chị về nhà bỏ mặc cô bồ cũng cả mấy người kéo đến đánh ghen vợ mình lại đó cả một đám người vây quanh. Trở về nhà đỡ vợ ngồi trên ghế anh nhìn vợ không nói gì. Rót cho vợ cốc nước, vợ cầm uống rồi nước mắt rơi:

– Lâu lắm rồi anh mới đối xử tốt với em như vậy thì phải.

– Em ốm lắm đúng không, em không sao thật chứ??

– Em không sao, em muốn báo với anh tin vui rằng anh được làm bố rồi.

Đúng như dự đoán của anh chị có bầu. Chính vì muốn giữa đứa con trong bụng nên chị mặc kệ người ta đánh chỉ ôm lấy bụng mình chặt. Còn anh, một gã vô tâm chẳng hề quan tâm vợ chút nào mới biết đường hối hận.

Trên đời này có rất nhiều thứ khi đánh mất rồi chúng ta mới hối tiếc thì đã quá muộn. Cũng may hôm nay cô bồ đánh ghen không khiến vợ anh sảy thai. Nếu không chắc cả đời này anh cũng không chuộc nổi lỗi lầm mình đã gây ra cho vợ.

Anh tìm tới cô nhân tình bé nhỏ nói lời chia tay mặc cô ta sỉ vả anh là gã đàn ông đểu cáng. Bởi vì lúc này đây anh hiểu rằng chỉ có vợ, người phụ nữ bên cạnh anh ấy mới xứng đáng và cần nhận được sự chăm sóc của anh lúc này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *