NHẶT VE CHAI CẢ NGÀY KHÔNG ĐỦ 99 NGÀN ĂN CƠM GÀ, BỐ VẪN DẮT ĐỨA CON NHỎ VÀO ĐỂ XIN THIẾU 2 NGÀN VÀ HÀNH ĐỘNG CỦA CHỦ CỬA HÀNG KHIẾN AI CŨNG RƠI NƯỚC MẮT

– Cũng vì cái cảnh nghèo mà anh chẳng bao giờ có thể làm được những điều mình muốn. Sinh con ra không lo cho con cái có được một cuộc sống đầy đủ đó chính là lỗi của một người làm cha như anh.

Ngày xưa gia đình anh cũng không nghèo khó như bây giờ. Khi ấy vẫn còn có chút tiền nhưng rồi vì vợ anh mắc bệnh hiểm nghèo từ nhà cửa, vườn tược đều bán đi hết cả để lấy tiền chạy chữa cho vợ. Vợ thương chồng lo cho các con khuyên anh từ bỏ ý định cứu mình nhưng anh vẫn gắng gượng. Thật không may bao nhiêu cố gắng của anh đổ sông đổ bể vì vợ không thể qua khỏi.

Thế rồi cũng từ đó gia đình anh chẳng còn đầy đủ, nhà cửa đã bán hết đi công việc cũng bị đuổi vì nghỉ quá nhiều. Anh trở thành người đàn ông không nhà và phải lo cho đứa con gái nhỏ. Căn nhà cấp 4 tồi tàn là thứ bố mẹ anh để lại sau khi qua đời giờ anh và con sống ở đó.

Con còn nhỏ mà thiệt thòi đủ đường, đi học thì suốt ngày anh phải xin với cô giáo cho đóng học phí sau. Rồi anh làm cái nghề nhặt ve chai hàng ngày có khi anh phải đi cả chục cây số chỉ để nhặt ve chai kiếm miếng cơm lo cho con qua ngày.

Thương con thấy con thiệt thòi anh càng chăm chỉ hơn, đi tìm nhặt ve chai ở xa hơn. Rồi một hôm anh đưa con theo cùng thấy con cứ nhìn các bạn ăn cơm gà mà đứng đó không chịu đi. Lúc đó trời cũng chuẩn bị tối con ôm bụng nhìn anh rồi nói:

-Bố ơi, bố cho con ăn cơm gà được không, cái suất kia nhiều gà kìa. – nhìn về hướng tay con chỉ, anh cầm nắm tiền lẻ mình kiếm được ngày hôm nay ra đếm. Ngồi đó đếm một lúc anh buồn lòng khi bị thiếu mất 2 ngàn nữa.

Trước giờ anh luôn là người đàn ông có lòng tự trọng rất cao. Anh thực sự không thể nào chấp nhận được việc mình đi xin người khác. Nhưng lần này vì con anh hạ mình, anh thực sự muốn cho con ăn một bữa cơm gà thật ngon.

Tiến vào quán anh nói với chủ quán bằng cái giọng vô cùng nhẹ, có xen đó là một chút e dè:

-Ông chủ ơi, hôm nay tôi chỉ có 97 ngàn còn thiếu 2 ngàn nữa mới đủ mua suất cơm gà 99 ngàn, ông cho tôi nợ 2 ngàn để ngày mai tôi tới trả được không?? – người chủ cửa hàng nhìn bố con ông rồi gật đầu đáp:

bo-nhat-ve-chai-blogtamsuvn

(Ảnh minh họa)

-Được, nhưng mai nhớ đến đây trả lại tôi đấy nhé.

Mọi người đều nghĩ rằng ông chủ quán tốt tính khiến ai cũng mừng. Nếu không chắc cũng có người sẵn sàng bỏ ra 2 ngàn để anh có đủ tiền mua suất cơm đó cho con gái.

Bất ngờ ở chỗ ngày hôm sau khi anh đến trả nốt 2 ngàn còn lại cho ông chủ cửa hàng. Ông ấy đã cầm thêm 1 hộp cơm gà cho anh. Anh nhìn lạ hỏi:

-Đây là….

– Là cơm gà tôi cho con gái anh. 2 ngàn này là đủ số tiền cho nó rồi vì anh là một người đàn ông rất giữ chữ tín.

– Cảm ơn anh, cảm ơn anh nhiều lắm.

– Tiện đây anh có muốn làm việc cùng tôi không, tôi cũng đang cần tuyển thêm nhân viên chứ một mình làm không xuể.

– Thật sao, thật hả ông chủ.

– Đúng, tôi đùa anh làm gì.

Mọi người ở đó chứng kiến cảnh đó bỗng có vài người lén lau vội giọt nước mắt rơi xuống. Ông chủ quán không chỉ giúp đỡ anh cho con anh có bữa cơm đầy đủ mà còn giúp anh kiếm một công việc để lo cho con gái sau này.

Trên đời vẫn tồn tại những người tốt đến thế. Hãy tin rằng thế gian này vẫn còn rất nhiều điều tốt lành để vững tin vào tương lai mới hơn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *